Duyên em của những người đàn bà Việt Nam

Nghe cô Tấm hát mà lòng say sưa như nghe tiếng mẹ hiền ru con bên nôi, tiếng hát của nàng thân thương, gần gũi, đầm ấm đến lạ kỳ. Nó nhẹ như tơ, thánh thót như tiếng sáo diều bay bổng trên đồng nội. Nó cho ta một cảnh giới yêu thương nồng nàn về những làng quê và con người Việt Nam.

Tấm hát ta lim dim đôi mắt để thưởng thức, hồn bỗng dời khỏi xác, lượn bay trên mảnh đất Việt Nam thiêng liêng, yêu dấu. Mảnh đất mà mẹ hiền tần tảo một nắng hai sương, lặn lội ngoài đồng, bờ ao, bãi chợ, kiếm tiền nuôi con. Mảnh đất cội nguồn của tiên tổ đã cho mẹ nguồn sữa để nuôi ta khôn lớn, mảnh đất mà đã bao đời rồi chiến tranh triền miên, mẹ hiền đau lòng đứt ruột mất đi những đứa con thân thương.

Nghe Tấm hát, muốn bình nhưng muôn vàn tình cảm tuôn ra cuốn chặt vào nhau như những sợi tơ vò, muốn lựa một đầu tơ để kéo ra thì hàng ngàn đầu tơ tranh nhau vươn tới. Trăm ngàn lời muốn mô tả về giọng hát của nàng, nhưng rồi vẫn cất giữ tận trong đáy lòng sâu thẳm, nói ra sợ kinh động đến nỗi bướm lại hãi hùng bay đi.

Nếu Thượng đế cho phép chỉ được dùng một từ để mô tả tiếng hát của Tấm, lão chỉ muốn nói một chữ “DUYÊN”. Nàng chưa chắc hát hay như những ca sĩ khác, nhưng các ca sĩ kia không thể có được cái duyên trời cho như nàng. Cái duyên của đất trời thiêng liêng hun đúc cho nàng. Cái duyên Quan họ, cái duyên mẹ, duyên chị, duyên em của những người đàn bà Việt Nam. Nghe mà xao xuyến, nghe mà thân thương, nghe mà bồi hồi con tim. Lãng tử nghe xong, gạt lệ buông gươm, rửa tay chậu vàng, từ bỏ giang hồ để trở về lều tranh, nguyện ngồi chõng tre, uống vài ly trà, xơi dăm chén rượu để ngày ngày chầu chực nghe tiếng nàng…

Nghe Tấm hát, ta như được đắm mình dưới dòng sông quê, được cải lão hoàn đồng trở về thời con trẻ, đùa vui với con trâu bên luống cầy, được tung tăng nhìn hoa thơm bướm lượn, được trở về cây đa, bến nước, sân đình, với hội hè làng bản. Lại được hẹn nàng dưới ánh trăng vàng để thủ thỉ, để e thẹn, để rồi cởi áo cho nhau.

Viết một bình luận